PVLC Mùa Thường Niên Tuần XXIII Thứ 2


 

Bài Ðọc I: (Năm I) Cl 1, 24 - 2, 3

 

"Tôi đã được trở thành người phục vụ Hội thánh để rao giảng mầu nhiệm ẩn giấu từ muôn thuở".

 

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.

 

Anh em thân mến, hiện nay tôi vui sướng trong những đau khổ tôi phải chịu vì anh em. Tôi bổ khuyết nơi thân xác tôi những gì còn thiếu sót trong cuộc thương khó của Ðức Kitô, để Hội thánh là thân xác của Người được nhờ. Tôi đã được trở thành người phục vụ Hội thánh, theo sự an bài của Thiên Chúa đã trao phó cho tôi rao giảng đầy đủ lời Chúa, đó là mầu nhiệm ẩn giấu từ muôn thuở qua muôn thế hệ, nhưng nay đã được tỏ bày cho các thánh của Người. Thiên Chúa muốn tỏ bày cho họ biết thế nào là sự phong phú vinh quang của mầu nhiệm nơi dân ngoại, tức là Ðức Kitô trong anh em, Người là niềm hy vọng vinh quang. Tôi loan báo Người, cảnh tỉnh mọi người, đem tất cả khôn ngoan mà dạy dỗ mọi người, để làm cho mọi người nên hoàn hảo trong Ðức Giêsu Kitô. Chính vì lẽ đó, tôi khó nhọc chiến đấu nhờ vào năng lực mà Người hành động mạnh mẽ trong tôi. Vì chưng, tôi muốn anh em nhận thấy tôi lo lắng biết bao cho anh em và cho những người ở Laođicêa, và cho những ai chưa hề thấy mặt tôi tận mắt, để lòng họ được an ủi, và khi được giáo huấn trong đức mến, họ được dư đầy sự thông hiểu là được nhận biết mầu nhiệm Thiên Chúa Cha và Ðức Kitô Giêsu, nơi Người tiềm ẩn mọi kho tàng khôn ngoan và thông hiểu.

 

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 61, 6-7. 9

 

Ðáp: Vinh dự và an toàn của tôi ở nơi Thiên Chúa (c. 8a).

 

Xướng: 1) Duy nơi Thiên Chúa, hỡi linh hồn tôi, hãy an vui, vì do chính Người, tôi được ơn cứu độ. Phải, chính Chúa là Ðá Tảng, là ơn cứu độ của tôi, Người là chiến luỹ của tôi, tôi sẽ không hề nao núng. - Ðáp.

 

2) Hỡi dân tộc, hãy trông cậy Người luôn mọi lúc; hãy đổ giốc niềm tâm sự trước nhan Người, vì Thiên Chúa là nơi ta nương náu.- Ðáp.

 

Alleluia: Pl 2, 15-16

 

Alleluia, alleluia! - Anh em hãy tích trữ lời ban sự sống, anh em hãy chiếu sáng như những vì sao ở giữa thế gian. - Alleluia.

 

Phúc Âm: Lc 6, 6-11

 

"Các ông quan sát xem Người có chữa lành bệnh trong ngày Sabbat không".

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

 

Vào một ngày Sabbat, Chúa Giêsu vào hội đường và giảng dạy. Khi ấy ở đó có một người tay hữu bị khô bại. Những luật sĩ và biệt phái quan sát xem Người có chữa lành người ấy trong ngày Sabbat không, để có cớ tố cáo Người. Nhưng Người biết tư tưởng các ông, liền bảo người có tay khô bại rằng: "Ngươi hãy chỗi dậy mà đứng ra giữa đây". Người đó đứng thẳng dậy. Ðoạn Chúa Giêsu bảo các ông ấy rằng: "Tôi hỏi các ông, ngày Sabbat được phép làm sự lành hay sự dữ, cứu sống hay là giết chết?" Rồi đưa mắt nhìn mọi người, Chúa bảo người đó rằng: "Ngươi hãy giơ tay ra". Người ấy giơ ra, và tay người ấy được lành.

 

Bấy giờ các ông đầy lòng tức giận, và bàn định với nhau xem có thể làm gì được Chúa Giêsu.

 

Ðó là lời Chúa.

 

Suy Niệm Cảm Nghiệm

Tối tăm thách thức ánh sáng

 

Lại xẩy ra một trận đụng độ nữa, liên tục, giữa Chúa Giêsu và "những luật sĩ và biệt phái", thành phần hình như luôn theo dõi nhân vật Giêsu Nazarét xuất đầu lộ diện một cách hết lạ kỳ hầu như lập dị rất ư là cấp tiến này, mà "quan sát xem Người có chữa lành người ấy trong ngày Sabbat không, để có cớ tố cáo Người". 

 

Vì không phải là một con người bình thường, sợ áp lực đám đông và sợ áp lực quyền thế, Chúa Giêsu tỏ ra làm chủ tình hình, ở chỗ "Người biết tư tưởng các ông", thậm chí Người còn lợi dụng yếu điểm của đối phương để hạ gục họ: "Tôi hỏi các ông, ngày Sabbat được phép làm sự lành hay sự dữ, cứu sống hay là giết chết?", nhưng họ vẫn bất chấp cho dù tận mắt chứng kiến thấy phép lạ Người làm "vào một ngày hưu lễ trong hội đường":
 

"'Ngươi hãy chỗi dậy mà đứng ra giữa đây'. Người đó đứng thẳng dậy. ... Rồi đưa mắt nhìn mọi người, Người bảo người đó rằng: 'Ngươi hãy giơ tay ra'. Người ấy giơ ra, và tay người ấy được lành".

 

Họ chẳng những không bị thuyết phục bởi cả lý lẽ không thể chối cãi của Người và bởi phép lạ tỏ tường Người làm, trái lại, họ vẫn tiếp tục ngoan cố, đến độ: "Bấy giờ các ông đầy lòng tức giận, và bàn định với nhau xem có thể làm gì được Chúa Giêsu". 


Việc Chúa Giêsu, Đấng đến để cứu độ con người cả hồn lẫn xác, cố ý chữa lành cho "một người tay hữu bị khô bại" trong hội đường "vào ngày hưu lễ" như là một việc hoàn toàn trái luật hay phạm luật hoặc phá luật của ngày hưu lễ theo quan niệm của thành phần thông luật và dạy luật trong dân chúng đây, không phải chỉ để chữa lành thể lý cho nạn nhân bị khô bại ở tay hữu, nhưng nhất là để nhờ phép lạ và qua phép lạ chữa lành này, Người khai trí mở lòng cho thành phần vốn sống giả hình, mù quáng, duy luật, chỉ sống theo chữ nghĩa chết chóc của lề luật hơn là tinh thần sống động của lề luật là lòng nhân ái. 

 

Sự kiện Người hầu như liên tục đụng độ với hai thành phần sư phụ trong dân chúng này nhưng vẫn hết sức nhẫn nại làm cho họ mở mắt ra mà hầu như bất thành chứng tỏ cho thấy: một đàng tâm thức duy luật đã trở thành bản chất tự nhiên của họ, khó lòng, nếu không muốn nói là hầu như bất khả tẩy não, đàng khác, chính nhờ cái tâm thức cứ mù quáng này của họ mà Chúa Kitô "là ánh sáng thế gian" (Gioan 12:8), "ánh sáng thật" (Gioan 1:9), "ánh sáng chiếu soi trong tăm tối, một thứ tăm tối không át được ánh sáng"(Gioan 1:5), "nơi Người tiềm ẩn mọi kho tàng khôn ngoan và thông hiểu" (Colose 2:3), như Thánh Phaolô đã xác tín và tuyên xưng ở Bài Đọc 1 hôm nay trong Thư gửi giáo đoàn Côlôsê. 

Việc Chúa Kitô chữa lành cho nạn nhân bại tay trong bài Phúc Âm hôm nay, một tật bệnh không trầm trọng bằng bất toại hay mù hoặc câm điếc, mà vẫn được Chúa Kitô quan tâm và sử dụng để chẳng những giúp cho thành phần luật sĩ và biệt phái giữ luật, thông luật và dạy luật biết mục đích chính yếu của lề luật là để mang lại lợi ích cho con người hơn là tác hại con người, mà còn để tỏ mình ra là một Đấng nhân hậu, chữa lành cho một nạn nhân bị tật bệnh không đến nỗi nào. Nghĩa là một khi mặc lấy nhân tính đã bị hư hoại bởi nguyên tội, về cả phần hồn lẫn phần xác, Người đã gánh lấy hết mọi tật nguyền bệnh nạn của con người, sẵn sàng chịu thay cho họ, để nhờ Người mà họ được chữa lành hết mọi tật bệnh, trở lại nguyên vẹn hình hài như trước nguyên tội, thậm chí còn hơn thế nữa, chẳng những "được sống và được sống viên mãn" (Gioan 10:10).

Là một người biệt phái như thành phần biệt phái trong bài Phúc Âm hôm nay, nhưng nhờ ơn Chúa, chàng Saolê ngày xưa đã trở thành một vị tông đồ dân ngoại, một chứng nhân của Chúa Kitô như các vị tông đồ khác, thậm chí còn hơn nhiều vị nữa là đàng khác, vì đời sống của ngài đã phản ảnh trung thực và sống động chính Đấng đã quật ngã ngài, chiếm đoạt ngài, sống trong ngài (xem Galata 2:20) và sai ngài đi. Đến độ, như chính ngài đã bày tỏ với giáo đoàn Côlôsê ở Bài Đọc 1 hôm nay:

 

"Anh em thân mến, hiện nay tôi vui sướng trong những đau khổ tôi phải chịu vì anh em. Tôi bổ khuyết nơi thân xác tôi những gì còn thiếu sót trong cuộc thương khó của Ðức Kitô, để Hội thánh là thân xác của Người được nhờ. Tôi đã được trở thành người phục vụ Hội thánh, theo sự an bài của Thiên Chúa đã trao phó cho tôi rao giảng đầy đủ lời Chúa, đó là mầu nhiệm ẩn giấu từ muôn thuở qua muôn thế hệ, nhưng nay đã được tỏ bày cho các thánh của Người. Thiên Chúa muốn tỏ bày cho họ biết thế nào là sự phong phú vinh quang của mầu nhiệm nơi dân ngoại, tức là Ðức Kitô trong anh em, Người là niềm hy vọng vinh quang. Tôi loan báo Người, cảnh tỉnh mọi người, đem tất cả khôn ngoan mà dạy dỗ mọi người, để làm cho mọi người nên hoàn hảo trong Ðức Giêsu Kitô. Chính vì lẽ đó, tôi khó nhọc chiến đấu nhờ vào năng lực mà Người hành động mạnh mẽ trong tôi".

Tuy nhiên, vị tông đồ dân ngoại này luôn nhận biết ân sủng của Thiên Chúa trong ngài, không bao giờ vênh vang về những gì ngài sống và ngài làm như thể tự mình ngài có thể được như thế, một tâm tình của câu họa của bài Đáp Ca hôm nay: "Vinh dự và an toàn của tôi ở nơi Thiên Chúa", bài Đáp Ca được trích từ Thánh Vịnh 61, trong đó chất chứa tất cả những xác tín thần linh của vị tông đồ dân ngoại này:

 

1) Duy nơi Thiên Chúa, hỡi linh hồn tôi, hãy an vui, vì do chính Người, tôi được ơn cứu độ. Phải, chính Chúa là Ðá Tảng, là ơn cứu độ của tôi, Người là chiến luỹ của tôi, tôi sẽ không hề nao núng.

 

2) Hỡi dân tộc, hãy trông cậy Người luôn mọi lúc; hãy đổ giốc niềm tâm sự trước nhan Người, vì Thiên Chúa là nơi ta nương náu.

 

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

 

TN.XXIIIL-2.mp3